Menu


CHÚA LUÔN CÒN MÃI - Phanxicô

1. Ngàn ngàn năm sau khi ruộng dâu đã hoá biển xanh. Và sao trên trời đã thành cát biển âm thầm. Thì Chúa vẫn còn đây, luôn còn mãi, êm ái hai đầu thời gian, năm tháng không hề mờ tan. Người không biết vội vàng và Người không biết muộn màng. 
ĐK: Chúa ở bên tôi đến ngày tận thế, khi đá vỡ ra, khi Chúa bắt thời gian ngừng trôi. Người ở bên tôi đi khắp muôn nơi. Muôn đời Người ở bên tôi, tôi không hề đơn côi. 
2. Ngàn ngàn năm xưa khi màn đêm giăng cõi hồng hoang. Và cây huy hoàng chưa trồng khắp nẻo địa đàng. Người đi trước thời gian, luôn hằng hữu, không vướng theo vòng ngày đêm, không nhớ nhung, không mờ quên. Người không có cội nguồn bởi Người là chính cội nguồn. 
3. Người nhìn dương gian như lửa thiêng soi giữa bụi gai. Người đưa nhân loại như cột mây mở đường dài. Bàn tay Chúa hiển linh trong nhịp sống. Sợi tóc trên đầu rụng đi, Chúa biết Chúa lo từng khi. Người chăm sóc cuộc đời bởi Người tạo tác cuộc đời. 
4. Người ở bên tôi trong nổi trôi năm tháng đầy vơi. Nguồn ơn cho đời như là cát biển sao trời. Nhìn theo suốt thời gian không bờ bến, con ví như là giọt sương trong Chúa như là đại dương. Giọt sương sống từng ngày vì đại dương quá tràn đầy.
***  Imprimatur: 22.4.2005 - TGP. Sài Gòn (CBST)